Ngày 22-1-2011

SỰ KHÔN NGOAN CỦA SA-LÔ-MÔN

 

                Solomon Ginsburg dường như có ý định bước theo các dấu chân của cha mình là một Rabi cộng đồng Do thái Ba Lan bị áp bức. Nhưng trong suốt thời kỳ trưởng thành, trước sự ghê tởm của cha ông, Solomon đã trở thành một Cơ đốc nhân.

            Sự ông trở lại đạo đã đưa ông đến chỗ bị bắt bớ khủng khiếp. Trong một lần ông đã bị đánh đập chẳng chút thương xót, bị đá cho đến bất tỉnh, rồi bị bỏ cho đến chết trong một thùng rác, nhiều cái xương bị gãy, quần áo đẫm những máu. Về sau ông nói: “Ồ, nhưng đó là khoảng thời gian rất vinh hiển đấy!”.

            Solomon đã trở thành một nhà truyền giáo năng nổ ở cả hai nơi châu Âu và Nam Mỹ. Vào năm 1911, khi cần phải nghỉ ngơi, ông quyết định qua Mỹ để nghỉ phép. Con đường đưa ông tới Lisbon, ở đây ông hoạch định băng qua vịnh Biscay đến Luân đôn, rồi từ đó sang Mỹ.

            Sau khi tới Luân đôn, Ginsburg thấy nhiều tấm bảng thông báo dán đầy với những tờ điện báo về thời tiết cảnh cáo trước những trận bão kinh khủng đang gào thét ngoài vịnh Biscay. Đó là một chuyến đi nguy hiểm, và ông được người ta khuyên nên hoãn chuyến đi một tuần lễ. Vé tàu của ông cho phép ông làm như thế, và ông đã cầu nguyện về điều nầy thật thành khẩn.

            Song khi ông cầu nguyện rồi, ông mở lại lịch cầu nguyện W.M.U, và thấy câu gốc trong đó là Phục truyền luật lệ ký 2.7: “Vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã ban phước cho mọi công việc làm của tay ngươi; Ngài đã biết cuộc đi đường ngươi ngang qua đồng vắng lớn lao nầy. Trong bốn mươi năm nầy, Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi vẫn ở cùng ngươi; ngươi không thiếu chi hết”. Dường như Chúa khẳng định với ông rằng những chuyến hành trình lâu dài, khắp thế giới của ông đều ở dưới quyền bảo hộ thiêng liêng. Ginsburg lên tàu ngay lập tức, qua biển mà chẳng gặp điều chi rắc rối, và ông đã đi trên chiếc Majestic tại Luân đôn. Cuộc hành trình vượt Đại Tây Dương  đầy sự yên tĩnh và bình an.

            Chỉ sau khi đến tại Hoa kỳ rồi Solomon mới hay rằng ông đã trễ chuyến tàu ở Lisbon, nếu không ông đã đến tại Luân đôn đúng lúc…

            …đúng lúc phải lên con tàu Titanic.

 

 

            “Vì Giêhôva Đức Chúa Trời ngươi đã ban phước cho mọi công việc làm của tay ngươi; Ngài đã biết cuộc đi đường ngươi ngang qua đồng vắng lớn lao nầy. Trong bốn mươi năm nầy, Giêhôva Đức Chúa Trời ngươi vẫn ở cùng ngươi; ngươi không thiếu chi hết”(Phục truyền luật lệ ký 2.7)

 


Các bài khác :: Trên Ghế Đá Bờ Hồ Gươm
:: Vượt lên số phận
:: Một thảm kịch mà người vợ không thể quên
:: Thay lá
:: Dưới thềm

Liên hệ

Hội Thánh Baptist Công Bình 380/383 Phạm văn Hai P.5 Q. TB. TPHCM (ĐT: 38454061) Giờ nhóm CN: Sáng 8 giờ Chiều 6 giờ 30. Quản nhiệm Hội Thánh MS. Nguyễn Quốc Thịnh. ĐT: 38454061. Chủ nhiệm Mục vụ: MS. Nguyễn Quốc Dũng. ĐTDĐ 0938615997



Câu gốc hôm nay

“Việc ấy xảy ra nhằm ngày mười ba của tháng A-đa; còn ngày mười bốn tháng ấy, chúng an nghỉ, lập thành một ngày tiệc yến vui vẻ.” Ê-xơ-tê 9: 17.

 


» gửi email cho chúng tôi » xem thêm các hình ảnh khác » gửi câu hỏi cho chúng tôi